PLACE TO MAKE FRIENDS
Welcom To LesHome !

PLACE TO MAKE FRIENDS

♥...CONNECTION...♥
 
Trang ChínhTrang Chính    CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Latest topics
Top posters
ken_sb_25251325
 
Just For One™
 
Ad_Ken
 
♥ pé cún ♥
 
Heø•-‘๑’-•Ngốk
 
♥Bell●Múp♥
 
surin1404
 
...[Tìm lại s2]—»Đáh mẤt
 
Zu_zim zúa
 
xubie.kul
 
June 2018
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar
Số lượt Truy cập
myspace hit counter

Share | 
 

 Truyền Kiếp - Kì 12 [Lời Hứa]

Go down 
Tác giảThông điệp
NaĐờ..=))
Lính mới
Lính mới
avatar

Tổng số bài gửi : 29
Cảm ơn : 1
Join date : 05/12/2011
Age : 23
Đến từ : Nơi cuối cầu vồng..
Points 58

Bài gửiTiêu đề: Truyền Kiếp - Kì 12 [Lời Hứa]   Sun Jan 01, 2012 4:30 pm

Thiên Tùng mở cửa xe và đặt My lên ghế. Rồi anh ta vòng qua đầu xe, vào ngồi ở ghế vô-lăng, ngay cạnh My. Anh ta nhìn My vẫn còn đang trong trạng thái sợ hãi, liền hỏi:- Cảm giác bây giờ như thế nào hả cô bé?

- Tôi… Tôi… không biết! – My nói không nên lời.

Thiên Tùng bật cười. My nhìn anh ta, trách móc:

- Vui lắm hay sao mà anh cười!

- Đúng vậy! – Thiên Tùng – Nhìn gương mặt sợ sệt của em lúc này rất đáng yêu! - Rồi anh ta lại cười.

- Có gì mà đáng yêu chứ! – My nhăn mặt.

- Ha ha – Thiên Tùng bật cười thành tiếng. Còn My thì vẫn nhăn mặt nhìn anh ta. Thấy thái độ đó của My, anh ta cố gắng nhịn cười, rồi anh ta nói tiếp – Nhưng mà em đã làm được rồi đấy thôi. Ít nhất em đã dám đứng xuống biển. Vậy bây giờ em còn sợ nước nữa không?

- Tại sao lại không? – My trả lời – Tuy là đã đứng dưới nước rồi, nhưng anh có biết lúc đó đầu óc tôi căng ra vì sợ như thế nào không? Tim tôi lúc đó muốn ngưng đập luôn ấy chứ! - Mắt của My ngân ngấn nước.

- Thế mà tôi tưởng là tim của em lúc đó đang đập rất nhanh vì hào hứng mà! – Thiên Tùng nói - Nếu tôi nhớ không lầm, tôi đã có thể nghe được tiếng đập thình thịch của trái tim em cơ mà! - Một chút tinh nghịch trong nét mặt của Thiên Tùng.

My đỏ mặt. Đúng vậy, lúc đó tim của cô đã không ngừng, mà ngược lại nó đập rất nhanh, bởi vì khi đó My đang bị nụ cười của Thiên Tùng hút hồn. My nhớ lại cảnh tượng đó và cô cảm thấy xấu hổ vô cùng. Cô nghĩ dường như lúc đó cô đã muốn… hôn Thiên Tùng. Thật vậy, nếu như lúc đó cô không bị hụt chân, biết đâu cô đã hôn anh ta thật. Càng nghĩ cô lại càng thấy xấu hổ, cô quay mặt đi không nói gì. Thấy My im lặng, Thiên Tùng liền lên tiếng:

- Thôi, không chọc em nữa! Nhưng mà – ngưng một lát rồi Thiên Tùng nói – em đã dám bước xuống biển rồi! Em đã đánh bại được nỗi sợ hãi trong lòng rồi đấy thôi. Tôi đã nói là em sẽ làm được mà!

- Nhưng mà tôi vẫn chưa hoàn toàn làm chủ nỗi sợ hãi ấy – My phản đối – Tôi vẫn còn rất sợ. Và khi tôi bị hụt chân, tôi đã hoảng sợ vô cùng, lúc đó thật sự tôi rất sợ là mình sẽ bị chết chìm.

- Không sao đâu! – Thiên Tùng trấn an - Chỉ cần em luyện tập thường xuyên thì sẽ có thể chế ngự được nỗi sợ thôi!

- Luyện tập thường xuyên! – My trố mắt – Ý anh là tôi ra đây hàng ngày để tập luyện sao? Không thể đâu! Làm sao mà hàng ngày tôi có thể ra ngoài này được.

- Nếu như em muốn thì em có thể làm được! – Thiên Tùng nhìn vào mắt của My – Tôi có thể giúp em nếu như em cần.

- Anh nói nghiêm túc sao? – My bối rối.

- Đúng vậy! – Thiên Tùng nói – Nhưng tuy thế, không hẳn là lúc nào chúng ta cũng phải ra biển để tập. Chúng ta có thể tập bằng nhiều cách khác.

My nhìn Thiên Tùng, cô cảm thấy con người này thật đặc biệt. Cô cảm thấy vui trong lòng vì lời đề nghị giúp đỡ của Thiên Tùng. Cô nói:

- Vậy là anh sẽ giúp tôi vượt qua nỗi sợ này sao?

- Ừ! – Thiên Tùng khẳng định - Nếu em cần tôi!

- Cám ơn anh! – My khẽ trả lời.

My vừa cảm thấy ngại ngùng nhưng cũng rất hạnh phúc với những điều mà Thiên Tùng vừa nói với cô. Cô quay đi chỗ khác, mỉm cười một mình. Trong một lúc, My và Thiên Tùng không nói với nhau điều gì. Muốn phá tan bầu không khí im lặng ấy, My chợt hỏi:

- Tại sao hôm nay anh lại chở tôi ra biển? Chẳng lẽ ngay từ đầu anh đã muốn giúp tôi rồi sao?

- Không! – Thiên Tùng trả lời. My cảm thấy hụt hẫng và quê độ trước câu trả lời đó. Rồi Thiên Tùng nói tiếp – Tôi chỉ là muốn đi ra ngoài này hóng gió thôi. Đột nhiên tôi thấy em trên đường nên muốn nói chuyện. Cuối cùng thì em lại muốn tôi làm vệ sĩ nên tôi quyết định chở em ra đây cùng tôi. Khi biết em sợ nước, tôi đột nhiên muốn giúp em. Tất cả chỉ tình cờ thôi, tôi không hề có chủ ý gì cả.

- Vậy là anh đang có chuyện phiền lòng gì hay sao mà lại muốn ra biển hóng gió? – My thắc mắc.

- Uhm! – Thiên Tùng đồng ý – Có vài phiền phức nho nhỏ, nhưng không sao đâu, rồi đâu cũng sẽ vào đấy hết thôi. Với lại, tự nhiên tôi lại muốn đi ra đây, có cảm giác khi chạy xe ra biển, tôi sẽ tìm được điều mà tôi cần. Mà có vẻ đúng như vậy, tôi đã tình cờ thấy em trên đường.

- Ý anh là… tôi là điều anh cần sao? – My ngập ngừng hỏi.

- Có lẽ vậy! – Thiên Tùng trầm ngâm – Tôi vẫn không hiểu tại sao. Nhưng khi nhìn thấy em, thực sự tôi đã có cảm giác đây đúng là điều mà tôi cần.

My cười, cô không biết phải nói gì nữa. Niềm hạnh phúc tràn dâng trong lòng cô, cô không hiểu tại sao lại như thế. Cô và Thiên Tùng im lặng không nói gì nữa. My ngồi ngắm nhìn bãi cát và những cơn sóng biển. Những âm thanh của gió, của sóng hoà quyện với nhau như một bản nhạc vui nhộn. My thả hồn bay theo những giai điệu ấy, cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Rồi cô chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Thiên Tùng ngắm nhìn gương mặt trong sáng như thiên thần của My khi đang ngủ, anh ta cũng nở nụ cười rất hạnh phúc.

Sáng hôm sau, khi mở mắt tỉnh dậy, My đã thấy cô đang ở trước cửa nhà. Nhìn sang bên cạnh, cô không thấy Thiên Tùng đâu cả. Cô mở cửa xe và bước ra ngoài, cô thấy Thiên Tùng đang đứng tựa người ở đằng sau xe, gương mặt trầm ngâm. Thấy My, anh ta liền nở một nụ cười:

- Em dậy rồi đấy à! Như đã hứa, tôi đưa em trở về nguyên vẹn với gia đình. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ vệ sĩ một đêm cho em rồi đấy! – Anh ta cười.

- Cám ơn anh nhiều lắm! – My bẽn lẽn.
- Không có gì! – Thiên Tùng nói – Thôi, em vào nhà đi, chuẩn bị để còn đi học nữa. Tôi cũng về đây.

- Uhm! – My ngập ngừng - Vậy anh về nhé! - Cảm giác nuối tiếc lại trào dâng trong lòng cô.

Thiên Tùng tiến về phía cửa xe, anh ta vừa toan mở cửa thì My lên tiếng:

- Khoan đã!

Thiên Tùng khựng lại và nhìn cô. My vội nói:

- Lời hứa của anh vẫn còn giá trị chứ?

- Lời hứa nào? – Thiên Tùng thắc mắc.

- Hứa giúp tôi vượt qua nỗi sợ! – My nói.

- Tất nhiên! – Thiên Tùng khẳng định - Bất cứ khi nào em cần.

- Nhưng làm sao để tôi có thể liên lạc với anh? – My hỏi.

Một thoáng suy nghĩ, Thiên Tùng liền lấy điện thoại ra và bấm số. Tiếng chuông điện thoại của My vang lên, cô vội mở máy. Có một số lạ gọi đến cho cô, My nhìn Thiên Tùng nghi ngờ, Thiên Tùng liền nói:

- Số điện thoại của tôi đấy! Khi cần em có thể gọi cho tôi!

- Anh biết số điện thoại của tôi ư? – My ngạc nhiên.

- Tôi đã từng nói với em rồi mà. Khi chúng ta muốn biết điều gì, chúng ta sẽ tìm hiểu nó cho bằng được. Thôi tôi về nhé, hẹn gặp em sau!

Nói rồi Thiên Tùng mở cửa xe và bước vào. My đứng nhìn theo anh ta. Xe nổ máy rồi phóng đi. My cứ ngẩn người đứng nhìn cho đến khi chiếc xe đi khuất. Rồi cô thẫn thờ bấm chuông cửa để gọi dì Bảy. Trong lòng cô hỗn loạn nhiều cảm xúc khác nhau, hạnh phúc, ngỡ ngàng và tiếc nuối.

Sau khi ăn sáng xong, My chuẩn bị đến trường. Đột nhiên chuông điện thoại của cô vang lên, cô mở máy, là số của Hoàng Quân. My rụt rè nhận cuộc điện thoại:

- Alô!

- Tuyết My phải không? - Đầu dây bên kia hỏi.

- Phải! Tôi đây! – My trả lời – Có chuyện gì mà anh lại gọi cho tôi vào giờ này vậy?

- Anh đang đứng trước cổng nhà em! – Hoàng Quân trả lời – Chính thức từ hôm nay, anh là người hộ tống em đến trường.

- Hả? – My há hốc mồm kim ngạc – Anh nói gì vậy? Anh đang ở trước cổng nhà tôi thật sao?

- Nếu không tin thì em có thể kiểm tra! – Hoàng Quân nói.

My vội vàng chạy ra cửa. Quả nhiên, Hoàng Quân đang đứng trước cổng nhà cô. Anh ta vẫy tay chào khi nhìn thấy cô. My tắt điện thoại, cô đi ra cổng. Vừa thấy Hoàng Quân, cô liền hỏi ngay:

- Anh đang bày trò gì thế hả?

- Anh có làm gì đâu! – Hoàng Quân tỏ vẻ ngây thơ – Anh chỉ là đến đón em đi học thôi mà.

- Tôi đâu cần anh phải đưa rước! – Anh lạnh lùng.

- Đừng nói thế chứ! – Hoàng Quân xụ mặt - Đừng lạnh lùng với anh như vậy chứ.

- Anh nghĩ anh làm thế này thì tôi sẽ thích anh sao? – My bực bội hỏi.

- Anh tin là anh sẽ làm được. Hãy cho anh cơ hội đi mà! – Hoàng Quân nài nỉ - Nếu bây giờ em không thích anh thì cũng không sao. Anh không bắt buộc em phải thích anh ngay bây giờ. Nhưng anh tin một ngày nào đó, em sẽ thích anh thôi. Chỉ cần bây giờ em cho anh cơ hội làm bạn với em là được rồi. Chẳng lẽ em lại nhẫn tâm đến mức không chấp nhận làm bạn với anh cho dù anh đã rất thật lòng.

My trừng mắt nhìn Hoàng Quân. Anh ta nhe răng cười cầu xin một sự chấp thuận. Rồi My thở dài, cô đầu hàng với sự cố chấp của Hoàng Quân. Cô nói:

- Tuỳ anh vậy!

Rồi My quay vào nhà. Hoàng Quân liền gọi giật lại:

- Này, em đi đâu đấy! Em phải đi học bây giờ mà phải không? Anh sẽ chở em đi!

- Không cần! – My trả lời – Tôi có thể tự đi được.

My vào trong nhà, dắt chiếc xe đạp điện ra rồi đi đến trường. Hoàng Quân cũng lái chiếc SH của anh ta đi theo My. Trên đường đi, Hoàng Quân cố tình bắt chuyện với My, nhưng cô chỉ ậm ờ trả lời cho qua chuyện. Được một lúc, My quay sang Hoàng Quân, nghiêm giọng:

- Nếu anh không chịu tập trung mà lái xe thì tôi sẽ không cho anh đi cùng nữa đâu đấy!
Gương mặt Hoàng Quân hiện rõ sự hụt hẫng, anh ta ỉu xìu nói:

- Ừ, anh biết rồi!

Rồi hai người lại tiếp tục đi đến trường. My cảm thấy có chút áy náy trong lòng. Dù sao thì Hoàng Quân cũng chỉ là muốn làm thân với cô, chuyện đó không có gì là xấu cả. Vậy mà cô lại cư xử với anh ta một cách lạnh lùng, như vậy cũng thật hơi quá đáng.

Vào đến trường, My lẳng lặng đi vào lớp, Hoàng Quân cũng đi cùng với cô. Điều này đã gây sự chú ý của rất nhiều người. My cảm nhận được dường như Hoàng Quân đang là tâm điểm chú ý mới của học sinh trong trường. Cũng không thể trách được, lịch lãm, đẹp trai, con nhà giàu, đầy tài năng, không thể nào không là tâm điểm của mọi sự chú ý. Nhưng My lại thấy rằng sự chú ý dường như được tăng cao hơn bởi cô và Hoàng Quân đang đi cùng nhau. Mọi người trong trường xì xầm bàn tán này nọ, và My lại cảm thấy mệt mỏi. Cô quay sang nói với Hoàng Quân:

- Anh có thấy là dường như mọi người đang xì xầm về chúng ta không?

- Thì sao chứ? – Hoàng Quân hỏi.

- Anh không thấy phiền sao? My thắc mắc.

- Không sao cả, anh quen rồi! – Hoàng Quân nói – Cách tốt nhất là bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn tán của thiên hạ. Chúng ta đâu cần thiết cứ phải nghe hết những lời mà người khác nhận xét về chúng ta.

- Anh hay thật! – My nói.

- Không có gì! – Hoàng Quân cười, làm điệu bộ tự hào trên gương mặt.

Khi đi đến cửa lớp của My, Hoàng Quân liền hỏi:

- Trưa nay em với anh đi ăn cơm chung được không? Anh không có bạn nào ở đây cả, ngồi ăn ở đây một mình buồn lắm.

- Nhưng tôi đi ăn với bạn của tôi rồi – My nói.

- Anh không thể tham gia cùng sao? – Hoàng Quân ủ rũ.

- Uhm! - Một thoáng băn khoăn, My nói – Thôi, cũng được, tôi nghĩ là bạn của tôi cũng sẽ đồng ý thôi.

- Vậy nhé! – Hoàng Quân rạng rỡ - Trưa nay anh sẽ đợi em ở ngoài này.

- Ừhm, vậy cũng được! – My trả lời.

Rồi cô đi vào trong lớp. Còn Hoàng Quân, gương mặt anh ta rạng rỡ hẳn lên, anh ta mỉm cười đầy hạnh phúc.

(Còn tiếp)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Truyền Kiếp - Kì 12 [Lời Hứa]
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
PLACE TO MAKE FRIENDS :: NGhệ thuật sốNg :: Truyện-Thơ-Danh ngôn :: Truyện teen :: Sưu tầm-
Chuyển đến