PLACE TO MAKE FRIENDS
Welcom To LesHome !

PLACE TO MAKE FRIENDS

♥...CONNECTION...♥
 
Trang ChínhTrang Chính    CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Latest topics
Top posters
ken_sb_25251325
 
Just For One™
 
Ad_Ken
 
♥ pé cún ♥
 
Heø•-‘๑’-•Ngốk
 
♥Bell●Múp♥
 
surin1404
 
...[Tìm lại s2]—»Đáh mẤt
 
Zu_zim zúa
 
xubie.kul
 
June 2018
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar
Số lượt Truy cập
myspace hit counter

Share | 
 

 Truyền Kiếp - Kì 11 [Trên Biển]

Go down 
Tác giảThông điệp
NaĐờ..=))
Lính mới
Lính mới
avatar

Tổng số bài gửi : 29
Cảm ơn : 1
Join date : 05/12/2011
Age : 23
Đến từ : Nơi cuối cầu vồng..
Points 58

Bài gửiTiêu đề: Truyền Kiếp - Kì 11 [Trên Biển]   Sun Jan 01, 2012 4:16 pm

Ra đến nơi, Thiên Tùng và My cùng đi dạo trên bãi cát, dọc theo bờ biển. Tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng gió vù vù thổi từng cơn khiến cho My cảm thấy khoan khoái vô cùng. Cô và Thiên Tùng không nói gì cả, chỉ lặng lẳng đi cạnh nhau. Đột nhiên anh ta phá tan bầu không khí im lặng bằng câu hỏi:

- Em có thích biển không?

- Có! – My trả lời.

- Vậy tại sao em lại sợ xuống biển? – Thiên Tùng tiếp tục.

- Tôi… uhm… - My ngập ngừng – Tôi mắc chứng bệnh sợ nước.

- À! – Thiên Tùng thốt lên. Rồi anh ta nói tiếp – Nhưng em lại yêu biển!

- Uhm! – My gật đầu – Không hiểu tại sao tôi rất thích ngắm nhìn cảnh tượng những con sóng thi nhau vỗ vào bờ. Tôi thích ngắm nhìn cái sự bao la, mênh mông, không điểm kết thúc của biển. Tôi thích tận hưởng cái những cơn gió lộng thổi từ biển vào đất liền. Tất cả những thứ này khiến cho tôi cảm thấy thanh thản và thoải mái vô cùng.

- Nếu vậy tại sao em không thử cảm giác được hoà mình với biển là như thế nào! – Thiên Tùng nói - Tại sao em không đấu tranh với bản thân để chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng?

Câu hỏi của Thiên Tùng khiến cho My bối rối. My thực sự sợ nước và cô chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ khắc phục nỗi sợ ấy. Nỗi sợ nước của My lớn đến nỗi cô chưa bao giờ dám tắm trong các bồn tắm ở nhà. Cô cũng rất sợ nhìn vào các bồn chứa nước, hoặc bất cứ một vật dụng nào đang đựng đầy nước ở bên trong, nên cô thường tránh xa chúng. Đối với My, cô sợ mình sẽ bị chết ngạt nếu chẳng may cô úp mặt vào những vật chứa đầy nước ấy. Đôi khi nghe thật lố bịch, nhưng My cũng không biết phải làm sao. Bây giờ nghe Thiên Tùng đề nghị, cô mới nghĩ đến “Tại sao mình lại không khắc phục nỗi sợ này nhỉ?” Nhưng khắc phục như thế nào mới thật sự là một vấn đề nan giải. Cho dù My có muốn vượt qua nỗi sợ, nhưng cô cũng không biết phải làm như thế nào.

- Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ vượt qua nỗi sợ này! – My nói với Thiên Tùng - Từ lâu tôi đã chấp nhận nó như một thực tế hiển nhiên, như thể nó là một phần trong đời sống của tôi. Thay vì những người khác sợ gián hay sâu bọ, tôi thì lại sợ nước.

- Nếu chẳng may người xấu biết được điểm yếu này của em, họ lợi dụng nó để uy hiếp thì em sẽ làm như thế nào? – Thiên Tùng hỏi.

- Tôi… Tôi… - My ấp úng – Tôi không biết – Cô nói lí nhí trong miệng.

Thật sự thì My cũng chưa bao giờ nghĩ đến tình huống này. Cô sẽ phải làm thế nào đây nếu thực sự cô rơi vào trường hợp mà Thiên Tùng vừa mới giả định. Chắc lúc đó, cô chỉ còn biết làm theo những lời mà tên xấu xa kia bắt buộc. Thấy My suy tư, Thiên Tùng liền lên tiếng, cắt ngang những dòng suy nghĩ:

- Vậy thì bây giờ phải tập chống lại nỗi sợ ấy đi!

My nhìn Thiên Tùng, trố mắt không hiểu. Anh ta không nói gì, chỉ mỉm cười. Rồi đột nhiên, anh ta nắm tay My, kéo đi. My bất ngờ không biết anh ta đang muốn làm gì. Cô hỏi:

- Này, anh đang muốn làm gì vậy?

- Đi thì biết! – Thiên Tùng trả lời.

Rồi anh ta kéo My chạy về phía mặt biển. My lờ mờ đoán được ý định của Thiên Tùng. Cô bỗng đứng lại, giật tay cô ra khỏi tay của anh ta. Cô nói:

- Tôi sẽ không xuống biển đâu! Tôi chưa chuẩn bị sẵn tâm lý.

- Vậy đến bao giờ em mới chuẩn bị sẵn tâm lý? Em còn kéo dài nỗi sợ hãi đến bao giờ? – Thiên Tùng hỏi.

- Tôi không biết! – My trả lời – Nhưng không phải lúc này.

- Đừng sợ! – Thiên Tùng trấn an – Tôi sẽ ở bên cạnh em mà! Đừng quên đêm nay tôi sẽ là vệ sĩ của em. Vì thế tôi nhất định không để em gặp nguy hiểm đâu!

- Không! – My lắc đầu – Không được!

Rồi cô toan bỏ chạy. Thiên Tùng nhanh chóng bắt cô lại. My giằng co để thoát khỏi Thiên Tùng, nhưng anh ta mạnh quá, cô không thể chạy được. My hét lên:

- Buông tôi ra đi! Buông tôi ra!

Thiên Tùng không nói gì cả. Đột nhiên, anh ta bế thốc My lên. My kinh ngạc trước hành động đó của anh ta. Thiên Tùng vẫn không nói gì, nhanh chóng bế My và đi về phía mặt nước. Còn My, cô cứ vùng vẫy để thoát khỏi Thiên Tùng, cô la toáng lên:

- Thả tôi xuống đi mà! Làm ơn thả tôi xuống đi! Tôi xin anh!

Thấy My không chịu yên, cứ quẫy người và la hét, Thiên Tùng chợt dừng lại và lên tiếng:

- Nghe này! – Anh ta la lên, gây sự chú ý của My. Cô nhìn anh ta chằm chằm, gương mặt hiện lên sự sợ hãi xen lẫn tức giận. Thiên Tùng nhìn thẳng vào mắt của My, rồi nói – Em hãy bình tĩnh! Sẽ không sao đâu! Em sẽ không sao đâu, tôi sẽ ở bên cạnh em. Em hãy tin tôi!

My lặng người nhìn Thiên Tùng, rồi anh ta nói tiếp:

- Em tin tưởng vào tôi đúng không? Nếu như không tin tưởng, em đã không đi theo tôi đến tận đây! Vì thế, nếu em đã tin tưởng thì hãy tiếp tục tin vào những việc mà tôi đang làm cho em. Tôi không làm hại em, tôi đang giúp em, em biết điều đó mà.

- Nhưng mà… - My lưỡng lự. Cô vẫn còn đang rất sợ, cô vẫn chưa sẵn sàng tâm lý cho một cuộc thử nghiệm chiến đấu với nỗi sợ hãi.

- Đừng sợ gì cả! - Thiên Tùng tiếp tục trấn an – Hãy nhìn vào tôi và đừng nghĩ gi cả, được không?

My cũng không biết phải làm sao, cô khẽ gật đầu đồng ý. Thiên Tùng không nói gì nữa, anh ta tiếp tục đi ra biển. My cứ nhìn chằm chằm gương mặt anh ta, không chớp mắt. Cô không hiểu tại sao cô lại nghe theo lời con người răm rắp như vậy. Cô không hiểu tại sao cô lại dễ dàng bị anh ta thuyết phục. Tại sao con người này lại có thể điều khiển cô dễ dàng đến như vậy?

Thiên Tùng đã ra đến biển. Anh ta bỏ dép ra và bước xuống nước. Đầu óc My bây giờ thực sự rất căng thẳng, các dây thần kinh như đơ cứng, cô không thể có một suy nghĩ nào liền mạch và tỉnh táo. Bất giác, My vòng hai tay ôm chặt lấy cổ Thiên Tùng, và nép mặt vào sát lồng ngực của anh ta. Cô rên rỉ:

- Đừng mà, đừng mà!

Thiên Tùng vẫn không nói gì, anh ta vẫn bước xuống biển xa hơn một chút. My lúc này đã sợ lên đến đỉnh điểm, cô không thể nào cố gắng che giấu nỗi sợ được nữa. Cô bật khóc:

- Tôi sợ thật mà, làm ơn cho tôi xuống đi! – My nấc lên – Tôi sợ lắm! Tôi không muốn ở đây nữa đâu! Làm ơn cho tôi xuống đi! Làm ơn cho tôi xuống đi mà!

Thiên Tùng lúc này mới hít thở một hơi thật sâu, rồi lên tiếng:

- Được rồi, tôi sẽ chấp nhận lời cầu xin của em! Tôi sẽ thả em xuống!

- KHÔNG! – My hét lên. Cô càng ôm chặt người của Thiên Tùng hơn. Cô nức nở:

- Không phải xuống ở đây đâu! Đừng thả tôi xuống ở đây!
- Ây da ây da, em làm tôi ngạt thở quá đấy! – Thiên Tùng nói - Thả lỏng một chút đi nào!

- Không đâu, nếu như anh không chịu cho tôi vào trong kia! – My trả lời.

- Nếu em không thả lỏng để tôi thở, tôi sẽ thả em xuống đây ngay lập tức! – Thiên Tùng doạ.

- Không, đừng mà! – My cầu xin – Tôi sẽ không siết người anh nữa, nhưng anh phải hứa là không thả tôi xuống nước! Anh hứa đi! Hứa đi! – My giục.

- Được rồi! – Thiên Tùng đồng ý.

My thả lỏng tay khỏi cổ của anh tay. Rồi cô cứ nhìn chằm chằm vào Thiên Tùng, gương mặt đầy sợ hãi. Thiên Tùng cũng nhìn cô, ánh mắt đầy dịu dàng, anh ta nói:

- Em đừng nhìn xuống nước, hãy nhìn tôi này.

My vẫn chăm chú nhìn anh ta, rồi Thiên Tùng nói tiếp:

- Em đừng nghĩ em đang ở ngoài biển, đừng nghĩ rằng dưới chân em là nước. Hãy nghĩ về bất cứ điều gì khác. Nghĩ rằng dưới đây chỉ là mặt đất hay bất cứ nơi nào mà em thích. Hãy tưởng tượng đi! Hãy để cho trí tưởng tượng của em hoạt động đi.

- Không! – My lắc đầu – Không tưởng tượng được đâu. Trước mặt rõ ràng là biển. Nhắm mắt hay bịt tai lại cũng vẫn cảm nhận được gió biển, sóng biển, nó rõ ràng đến thế kia mà, làm sao mà tưởng tượng ra thứ khác được. Làm ơn cho tôi vào trong kia đi mà! – My nài nỉ.

- Không được! – Thiên Tùng nghiêm giọng – Đã ra đến đây rồi thì không thể bỏ cuộc được! Em sẽ làm được mà. Nếu em không dám thử thì em chẳng bao giờ em làm được cả. Hãy mạnh dạn lên! Em đâu phải là một cô bé nhút nhát. Tôi biết là em sẽ làm được mà.

- Nhưng tôi không thể nào tưởng tượng được đâu! – My nhăn nhó.

- Nếu không thể tưởng tượng được thì đối diện với nó đi! – Thiên Tùng nói – Hãy can đảm đối diện với nỗi sợ hãi của em.

- Vậy tôi phải làm thế nào? – My hỏi.

- Tự bản thân em hãy đứng xuống đây đi! – Thiên Tùng trả lời – Hãy đối diện với nỗi sợ của em bằng cách đó.

My nhìn Thiên Tùng, gương mặt của anh ta vừa nghiêm nghị vừa dứt khoát. My biết rằng cô bắt buộc phải vượt qua được nỗi sợ này vì Thiên Tùng nhất định sẽ không chịu bỏ cuộc. My nuốt nước bọt, cố gắng đè nén nỗi sợ hãi trong lòng cô. Cô nhìn xuống, bên dưới cô bây giờ là mặt biển với những con sóng vỗ liên tục. Cô quay đi, úp mặt vào người Thiên Tùng, mếu máo:

- Tôi sợ lắm! Tôi không làm được đâu!

- Bĩnh tĩnh nào! Bình tĩnh nào! – Thiên Tùng trấn an – Em sẽ làm được mà. Em là một cô gái cứng rắn đúng không nào. Em nhất định sẽ vượt qua nỗi sợ này. Hãy cố lên, một chút nữa thôi. Chỉ cần em dám đặt chân xuống nước, vậy là đã thành công rồi. Cố lên nào!
Giọng của Thiên Tùng nghe rất trầm và ấm khi anh ta an ủi My. Thần kinh của cô như giãn ra và dễ chịu hơn. My cũng không hiểu tại sao nữa, nhưng giờ đây cô cảm thấy can đảm hơn. Cô muốn bản thân vượt qua nỗi sợ hãi này. My hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra. Cô quay mặt ra nhìn xuống mặt nước biển. Thiên Tùng nói với cô:

- Tôi sẽ đưa em xuống!

Nói rồi anh từ từ hạ người xuống, khoảng cách của My và mặt nước biển càng gần hơn. My cảm nhận được những giọt nước biển đang bắn lên chân cô. My hơi co rúm người lại. Thiên Tùng lên tiếng:

- Bây giờ thì hãy can đảm mà đứng xuống đi nào! Em sẽ làm được mà!

My nhìn ánh mắt đầy trìu mến của Thiên Tùng, cô bỗng như có thêm sức mạnh. Cô khẽ gật đầu. My run run hạ một chân xuống. Khi những ngón chân của cô vừa chạm đến mặt nước, cô giật bắn người, vội rút chân lên. Thiên Tùng liền nói:

- Cố gắng thêm một chút nữa! Gần được rồi đấy! Thử lại một lần nữa đi! Chỉ cần em cố thêm một chút nữa thôi!

My trấn tĩnh lại tinh thần, tự nhủ phải cố gắng hơn nữa. Cô thử lại một lần nữa, cố gắng hạ một chân xuống mặt nước. Lần này, khi chân cô vừa chạm nước, My không co lên nữa, cô cố gắng hạ nó xuống thấp hơn. Dây thần kinh cô căng ra, trong đầu cô bắt đầu xuất hiện rất nhiều những tưởng tượng. Nào là lỡ như có con sóng nào đập vào, khiến cho cô sẽ chìm xuống nước thì sao? Nào là có khi nào Thiên Tùng muốn hại cô, lừa cô thả xuống ngay một chỗ nước sâu và cô sẽ chết đuối. My đã tưởng tượng rất nhiều, nhưng không hiểu sao khi nghe những lời thì thầm “Cố lên! Cố lên!” trầm ấm của Thiên Tùng, My lại cảm thấy mạnh mẽ hơn. My hạ một chân xuống biển, rồi đột nhiên cô lấy hết can đảm, nhảy khỏi người Thiên Tùng, đặt cả hai chân vào làn nước đang dập dìu từng cơn. Hai chân của My đang run rẩy, hai tay cô bám chặt áo của Thiên Tùng, cô ngẩng mặt lên nhìn anh ta. Thiên Tùng nhìn My, mỉm cười đầy hạnh phúc. My lại bị nụ cười ấy thu hút. Cô chăm chăm nhìn nụ cười ấy, nỗi sợ hãi đi đâu mất không biết. Giờ phút này, cô chỉ muốn được ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ như nắng ấy.

My không hiểu tại sao nhưng cô lại muốn chạm vào gương mặt hạnh phúc, đôi môi rạng ngời và ánh mắt trìu mến đang nhìn cô. Cô tiến gần hơn đến Thiên Tùng, từ từ đưa mặt cô gần đến gương mặt anh ta. Thiên Tùng cũng đang chăm chú nhìn My, đôi mắt anh không rời khỏi cô. Anh ta cũng từ từ tiến sát đến gương mặt của My. Khi gương mặt của hai người đang ở khoảng cách rất gần, My có thể cảm nhận được nhịp đập hối hả của trái tim cô. Không những thế, cô cũng cảm nhận được hơi thở gấp gáp của Thiên Tùng đang lẫn trong làn gió. Dường như anh ta cũng đang rất hồi hộp, My cũng cảm nhận được nhịp đập thình thịch trong lồng ngực của Thiên Tùng. My và Thiên Tùng không nói gì, cả hai chỉ chầm chậm tiến gần nhau hơn, khoảng cách gương mặt của hai người chỉ cách nhau vài centimét. Đột nhiên, cát dưới chân My lún xuống bởi nó đang bị những dòng nước cuốn trôi. My bị hụt chân. Cô hoảng sợ và lập tức ôm chặt lấy Thiên Tùng. My hét lên:

- Nó đang lún kìa!

Rồi cô khóc nức nở. Thấy vậy, Thiên Tùng liền bế My lên, anh ta dỗ dành:

- Được rồi! Xong rồi! Hôm nay như vậy thôi, chúng ta lên bờ nhé!

My gật đầu lia lịa, và nói:

- Nhanh đi vào đi! Làm ơn nhanh đi!

Thiên Tùng liền bế My vào bờ. My vẫn còn ôm chặt lấy anh ta, mếu máo. Vào đến bãi cát, Thiên Tùng đi dép vào và tiếp tục bế My đi đến chỗ chiếc xe. Anh ta không nói gì cả, chỉ lẳng lặng bước đi. My nhận ra cô đã được đưa vào đất liền. Cô cũng nhận thấy Thiên Tùng vẫn chưa chịu thả cô xuống, nhưng không hiểu sao My lại không thấy phiền hà vì điều ấy. Ngược lại, cô muốn được Thiên Tùng cứ bế mình trên tay như vậy. Cô nhìn anh ta, tự nhiên trong lòng dâng lên những cảm xúc hạnh phúc và ấm áp vô cùng.

(Còn tiếp)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Truyền Kiếp - Kì 11 [Trên Biển]
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
PLACE TO MAKE FRIENDS :: NGhệ thuật sốNg :: Truyện-Thơ-Danh ngôn :: Truyện teen :: Sưu tầm-
Chuyển đến