PLACE TO MAKE FRIENDS
Welcom To LesHome !

PLACE TO MAKE FRIENDS

♥...CONNECTION...♥
 
IndexIndex    CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Latest topics
Top posters
ken_sb_25251325
 
Just For One™
 
Ad_Ken
 
♥ pé cún ♥
 
Heø•-‘๑’-•Ngốk
 
♥Bell●Múp♥
 
surin1404
 
...[Tìm lại s2]—»Đáh mẤt
 
Zu_zim zúa
 
xubie.kul
 
December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 
CalendarCalendar
Số lượt Truy cập
myspace hit counter

Share | 
 

 Nỗi niềm éo le của người nữ “rẽ trái”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
surin1404
Mod
Mod


Tổng số bài gửi : 530
Cảm ơn : 23
Join date : 27/07/2011
Age : 25
Points 932

Bài gửiTiêu đề: Nỗi niềm éo le của người nữ “rẽ trái”   Sat Sep 10, 2011 2:52 pm

Cuộc đời có rất nhiều lối rẽ, mẹ luôn mong con có thể đi con đường thẳng mà mẹ vạch ra hoặc là rẽ phải. Nhưng con muốn rẽ trái, lần đầu tiên cũng là cuối cùng của cuộc đời, con rẽ trái, cuộc đời con đã nằm sang phía trái đầy chông gai, con nhìn thấy trước mắt những khó khăn trăm bề nhưng mẹ à, con hạnh phúc! Con hạnh phúc vì mình rẽ trái, con hạnh phúc vì con đã tìm được tình yêu của mình. Con là les




Đây là trích đoạn bức thư của một bạn gái đồng tính gửi mẹ mình, đồng thời cũng là một khía cạnh rất khác về cộng đồng lesbian mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn đọc qua bài viết này. Họ – những cô gái rẽ trái, nhưng đã cố gắng vượt qua buồn đau, dằn vặt, để tìm một lối sống cho mình.

Từ hành trình một cô gái trở thành đàn ông

Câu chuyện mà chúng tôi muốn kể ra đây là của một người mà có lẽ cho đến thời điểm này, là người duy nhất ở Việt Nam đã phẫu thuật chuyển giới từ nữ sang nam. Ở Sài Gòn, người nam chuyển giới thành nữ thì có khá nhiều, nhưng bản thân chị, giờ là anh, chưa gặp một người thứ hai như mình và người trong “giới” cũng xác nhận điều đó. Anh không muốn đưa câu chuyện của đời mình lên báo, bởi thấy nó bình thường, không có gì đáng tò mò và không muốn ảnh hưởng tới cuộc sống riêng tư, công chuyện làm ăn của mình và gia đình. Thế nhưng câu chuyện đời anh và mối tình bền chặt tròm trèm 20 năm của anh chị lại là niềm tự hào và an ủi lớn đối với cộng đồng đồng tính nữ. Vì thế, chúng tôi rất muốn viết ra và tin rằng, nó sẽ không gây ảnh hưởng tới anh và để xã hội hiểu hơn về thế giới thực sự của người đồng tính nữ.

20 năm trước, anh khi đó còn là cô nữ sinh đã trót yêu người bạn gái học cùng trường – là vợ anh bây giờ. Hai cô gái trẻ yêu nhau, đương nhiên sẽ vấp phải sự phản đối quyết liệt của gia đình hai bên. Nhưng liệu có ai cản được hai người trẻ tuổi đang yêu mãnh liệt? 19 tuổi, họ cùng nhau rời khỏi nhà cha mẹ và dọn về sống với nhau. Được mấy năm, gia đình vợ anh lúc đó vẫn phản đối dữ dội và thúc giục chị về… lấy chồng. Không đành lòng, vợ anh quay về nhà và đã định sẽ lấy chồng để tròn hiếu thuận với gia đình, đã đi hẹn hò với những chàng trai…, nhưng rồi chị nhận ra, người mà chị yêu thực sự vẫn là cô bạn cùng học năm xưa. Vậy là một lần nữa, chị lại đi ra khỏi nhà để đến với người yêu đồng giới của mình và họ không rời xa nhau nữa.

Hai người phụ nữ sống bên nhau, không thiếu những khó khăn trong khi lập nghiệp, trong cuộc sống thường nhật… nhưng họ đã cùng nhau vượt qua. Cảm động vì người vợ luôn yêu thương và hết lòng vì mình, anh khi đó còn là nữ, rất muốn chuyển giới thành nam, để vợ mình không bị thiệt thòi so với những người phụ nữ khác. Khi đã dư được một chút tiền, anh quyết định sang Thái Lan phẫu thuật, mặc dù vợ anh rất lo sức khỏe anh sẽ suy giảm. Sau nhiều lần đi về, phẫu thuật kết hợp với dùng thuốc, anh trở thành người đàn ông đích thực. Nhìn bề ngoài, họ chẳng khác gì một cặp vợ chồng bình thường, với ông chồng trông khá xù xì, mạnh mẽ và cô vợ trắng trẻo, hay cười, luôn nhìn chồng bẽn lẽn mỗi khi được hỏi về câu chuyện tình của hai người.

Sau khi hoàn thành ước nguyện trở thành nam giới, như tất cả các cặp vợ chồng khác, họ khát khao có một đứa con. Khi bàn bạc và đi đến quyết định đưa vợ vào Bệnh viện Từ Dũ để mang thai với danh nghĩa phụ nữ đơn thân, dù cũng rất mong có con, anh vẫn lo lắng đối mặt với hai câu hỏi: Liệu mình có thật sự yêu thương đứa bé như một người cha đích thực và liệu nó lớn lên trong gia đình anh có bị thiệt thòi, khác biệt so với những đứa trẻ khác không? Nhưng rồi những câu hỏi đè nặng tâm trí anh đã được hóa giải đơn giản đến bất ngờ.

Năm 2009, ngay giây phút nhìn thấy em bé chào đời, anh thật sự xúc động và biết rằng, mình sẽ yêu thương con không khác gì những người cha khác. Khi y tá đưa bé đi tắm, anh cứ đứng đó ôm chiếc khăn dơ của bé thay ra và cảm thấy hạnh phúc đến ngẩn ngơ. Rồi đi khám giấy khai sinh, anh không khỏi buồn vì anh chưa thể làm lại giấy tờ tùy thân để đứng tên cha cho con. Khi đưa bé tới nhà thờ xin rửa tội, Cha bảo anh chị phải về đăng kí kết hôn rồi mới được làm lễ. Anh tới xin gặp riêng Cha và kể lại sự tình… Đức Cha đã thông cảm và đồng ý làm lễ rửa tội cho em bé. Ngay cả một vị chức sắc tôn giáo tôn nghiêm cũng đã hiểu và chấp thuận gia đình của anh chị, chúng tôi tin rằng, xã hội sẽ ngày càng nhìn nhận đúng hơn những người của thế giới thứ ba.

Từ thẳm sâu trong lòng, anh rất muốn có thể kiếm đủ tiền để xây dựng một khu vực riêng tư, nơi những người đồng giới nữ có thể sống với nhau vui vẻ, hạnh phúc và là chính mình, như trong cuốn tiểu thuyết “Rừng Na Uy” mà anh đọc. Chúng tôi hiểu rằng, đó là ước muốn của những người muốn mưu cầu hạnh phúc đích thực của mình, không muốn làm ảnh hưởng tới người khác, cũng như không muốn mình bị đàm tiếu, nhòm ngó đời sống riêng, chứ không phải muốn có một nơi trụy lạc, chơi bời thác loạn như ai đó có thể suy diễn. Nhưng chúng tôi cảm nhận được, đó còn là ước muốn của người đã từng bị xã hội kỳ thị. Vì thế, khi nghe anh tâm sự, chúng tôi cũng có một ước muốn khác, đó là thế giới hạnh phúc, vui vẻ mà những người đồng tính nữ ao ước sẽ ở ngay trong cộng đồng và được cộng đồng xem như một điều hết sức bình thường.

Đến bức thư gửi mẹ

Những cô gái giống như hai người trong câu chuyện chúng tôi vừa kể, để có được tình yêu, hạnh phúc và là chính mình, họ phải thật bản lĩnh, dũng cảm vượt qua định kiến và thật nhiều nỗ lực để gây dựng cuộc sống riêng. Nhưng dù có bản lĩnh đến đâu, có ai không yếu lòng khi thấy chính người thân trong gia đình mình cũng không hiểu và chấp nhận mình như mình vốn có. Họ có thể đủ dũng cảm để đối mặt với sự kỳ thị ngoài xã hội, nhưng rất khó có thể cam lòng thấy cha mẹ mình bị thiên hạ đàm tiếu vì có đứa con đồng tính. Như tất cả những người con khác, những cô gái trong thế giới đồng tính nữ cũng muốn cha mẹ, người thân hiểu mình, muốn thấy cha mẹ hạnh phúc và tự hào vì có đứa con là mình. Bức thư của một cô gái trên diễn đàn dành cho người đồng tính nữ, mà chúng tôi trích đăng dưới đây, đã nói thay cho tâm sự không dễ thổ lộ của họ.

“Bao nhiêu là nước mắt cho vừa nỗi đau của người mẹ? Nhưng mẹ cho con sự sống thì hãy cho con được quyết định cuộc đời mình. Cuộc đời con không phụ thuộc vào giới tính của con. Con là một cô gái tốt, mạnh về thể chất, khoẻ về tinh thần, con yêu cuộc sống và con yêu mẹ. Con cũng yêu cô ấy nữa. Con sống có lý tưởng và không làm hại ai. Con khác biệt trong ý thức xây dựng cộng đồng chứ không dị biệt. Nghĩa là con đặc biệt chứ không lập dị.

Mẹ thường hay nói con lập dị, nhưng con vẫn trả lời mẹ đó là vì con đặc biệt. Nếu sự khác biệt của con đến từ gene và bộ mã DNA của cha và mẹ thì con dám chắc rằng chúng vượt trội hơn rất nhiều so với những thứ còn lại. Điều đó càng làm con yêu bản thân mình hơn. Con yêu sự vượt trội của mình. Đó là sự đa dạng sinh học. Trong cộng đồng lớn, con là thiểu số, nhưng con đã có cộng đồng nhỏ của mình. Những người như con, giống con. Có người tài hoa, có người bình dị, nhưng tất cả chúng con yêu mến và đùm bọc nhau. Đó là sự đa dạng xã hội. Tình yêu và khuynh hướng tính dục của con. Mẹ ơi, đó là điều kỳ diệu của tự nhiên.

Mẹ ơi, con cũng đã mất rất nhiều thời gian, nhiều nước mắt và nỗi đau đớn, dằn vặn mới có thể chấp nhận con đường mà con đang đi. Nhưng cho dù con có khóc bao nhiêu lần, có cầu xin mẹ, dẫu có bán cả linh hồn để xin mẹ một lời chúc phúc ngọt ngào thì con biết mẹ vẫn không đồng ý. Con biết con không ngoan khi không nghe lời mẹ, nhưng mẹ ơi, con xin mẹ hãy cho con rẽ trái. Cuộc đời có rất nhiều lối rẽ, mẹ luôn mong con có thể đi con đường thẳng mà mẹ vạch ra hoặc là rẽ phải. Nhưng con muốn rẽ trái, lần đầu tiên cũng là cuối cùng của cuộc đời, con rẽ trái, cuộc đời con đã nằm sang phía trái đầy chông gai, con nhìn thấy trước mắt những khó khăn trăm bề nhưng mẹ à, con hạnh phúc! Con hạnh phúc vì mình rẽ trái, con hạnh phúc vì con đã tìm được tình yêu của mình. Con là les!

…Yêu con gái là yêu sự dịu dàng ngọt ngào của mẹ, yêu cái ôm nồng ấm của mẹ, yêu nụ hôn trìu mến của mẹ, yêu bàn tay mẹ nuôi con. Yêu như chính cội nguồn sống của con. Yêu một người con gái, con yêu sự an toàn cô ấy đem lại cho con, sự yêu thương và tôn trọng cô ấy dành cho con”.

Phía trái đầy chông gai
Rẽ trái, tức là đi con đường của số ít và đầy chông gai. Thật khó khăn khi một cô gái phải bươn chải kiếm sống, phải tự vươn lên chứng tỏ mình, kiếm tìm hạnh phúc riêng và vấp phải sự phản đối của người xung quanh, đôi khi là sự phản đối từ chính gia đình mình. Nhưng phía trái mới là con đường của chính mình, liệu họ có thể có lựa chọn nào khác?

Khi tiếp xúc với những thành viên ICS (Nhóm Kết nối và chia sẻ) trong cộng đồng người đồng tính, chúng tôi cảm nhận, họ có cùng đích đến với tất cả mọi người, cùng muốn trở thành những người tốt, có ích cho xã hội, thành đạt, hạnh phúc…, chỉ khác số đông ở con đường họ đi. Nhưng những bạn trẻ đó đôi khi không được nhìn nhận bình đẳng như số đông. Nếu có ai đó biết câu chuyện riêng tư của họ, thì vô tình vấn đề giới tính bị bao phủ lên tất cả những gì thuộc về bản thân họ. Từ đó, họ bị xem như rất khác người và bị lãng quên đi những phần rất giống với số đông. Tuy vậy, cho dù sự kỳ thị vẫn còn, rất khác với hình dung của chúng tôi về người đồng tính, nhiều bạn trẻ ICS có cuộc sống ổn định, vui vẻ.

Với họ, sống không phải chỉ có đấu tranh để không phải che giấu bản thận hay chứng tỏ giới tính thực sự của mình, mà giới tính, khuynh hướng tình dục đồng giới chỉ là một phần của cuộc sống. Để chứng tỏ bản thân mình, họ còn có rất nhiều điều phải phấn đấu trong công việc, gia đình, sinh hoạt hằng ngày. Phải sống sao cho lành mạnh, khỏe khoắn, sống vui vẻ, sống tốt và thành đạt… đó là mới là hình ảnh đầy đủ về một người đồng tính mà họ muốn chứng minh. Giống như câu chuyện đời của cô gái phẫu thuật chuyển giới thành nam mà chúng tôi vừa kể ở trên, trải qua rất nhiều khó khăn và nỗ lực, giờ anh có được gia đình hạnh phúc thật sự như mình ước ao, có được người mình thật sự thương yêu ở bên cạnh…

Khi đã vượt qua những rào cản, chông gai mà rất nhiều người ở số đông may mắn không gặp phải, họ – những cô gái thuộc về số ít, nhận ra giá trị đích thực của hạnh phúc, của tình thương yêu, từ đó họ thêm tin yêu cuộc sống và tin yêu bản thân mình.

Như bất kỳ cộng đồng nào, thế giới người đồng tính cũng có người tốt và người chưa tốt, có cả những “con sâu làm rầu nồi canh”. Nhưng cho dù là người đi thẳng, rẽ phải hay rẽ trái, sẽ là không công bằng, nếu chúng ta không chấp nhận ai đó chỉ vì thấy họ quá khác biệt. Cuộc sống rất tươi đẹp khi có những người đi thẳng và rẽ phải, nhưng có thêm những người mạnh dạn rẽ trái, thì cuộc sống càng thêm đa dạng và đầy hương sắc




nguồn:http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/996.html
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Nỗi niềm éo le của người nữ “rẽ trái”
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
PLACE TO MAKE FRIENDS :: Tâm Sự :: Trao đổi, học hỏi-
Chuyển đến